Ra trường danh lợi vinh liền nhục
Vào cuộc trần ai khóc lộn cười
Nguyễn Công Trứ

Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2009

Rong Rêu Ảo Tưởng

Ta nhìn em - những tứ thơ bay lạc mất. Âm vang ngày cúi mặt - ta ngỡ hồn ta trôi. Một cuối trời quên lãng, em khuất lấp sương mù, ta ngu ngơ muôn thủa.
Em ạ, đời chúng mình hoài uổng, nghĩa lý gì đâu dăm ba mộng ảo. Ta ngỡ ta đang bay, em tưởng mình hóa khói. Nào ngờ, chúng ta chìm dưới đáy, dẫy dụa những giấc mơ tội nghiệp.
Hôm qua là dĩ vãng xa mù, ngày mai là ảo ảnh, còn hôm nay: hư không! - Vâng, chúng ta mơ.
-Không chúng ta bay đấy chứ: nhập nhoạng trong đêm những cánh dơi mù lòa vô định.
Ta nhìn em - một khoảng trời ngưng đọng. Đáy mắt em: ôi êm ái một nơi chốn sau cùng của cuộc đua chen! Ta những mong ngã xuống ngàn thu trong đáy mắt em - rong rêu quên lãng. Ta lầm! Chúng ta lầm, cả đời mình lầm lẫn: Tình yêu chỉ là một ảo giác mong manh, đâu phải bến bờ cho ta bám víu?
Vậy đó, mình chia tay. Một buổi trưa vàng nắng hay một chiều mưa ướt át? Chẳng nhớ. Chỉ biết chói lòa một chùm phượng xa xôi trong tâm tưởng, chỉ nghe mơ hồ sương khói một nụ hôn...Vậy đó, mình xa nhau, chẳng vì lẽ gì như mình đã quen nhau. Còn lại mình ta hay em sẽ một mình? Rồi sẽ quên đi , như đời ta là vậy!
Ta chẳng thể nào ngã xuống với rong rêu, thì đáy mắt em xin hãy là một mảnh trời quên lãng để ta mơ trên hành trình vô định.
Một ngày nào ta gục ngã giữa sa mạc cô liêu xin được chết với ảo ảnh một ốc đảo tình yêu chỉ trong một tầm tay với. Một ngày nào ta rơi tuột khỏi vòng quay cơn lốc, xin được chìm trong đáy mắt em - rong rêu êm ái.
Ta đã nhìn em, nhưng chẳng thấy. Ta đã tìm em - tình yêu ta đánh rớt. Mất nửa đời người cơn lốc cuốn ta xoay - một vòng luẩn quẩn. Ta những muốn nằm xuống với rong rêu và tan đi trong hơi giá một nụ hôn. Nửa đời người rượt đuổi hư vô ta mệt mỏi rã rời, chỉ muốn tan đi, tan đi, tan đi... nhưng chẳng thể! Ôi một ngày chân gãy, gối mòn, ta quị xuống! Một ao tù, một đáy mắt - rong rêu.
               Sàigòn 25 tháng 9 năm 1988 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét