Ra trường danh lợi vinh liền nhục
Vào cuộc trần ai khóc lộn cười
Nguyễn Công Trứ
Hiển thị các bài đăng có nhãn poem. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn poem. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 26 tháng 10, 2009

Biển


Biển, cũng như Sàigòn, mãi mãi là niềm nhớ không tên trong tôi. Biển cồn cào nỗi nhớ, biển vỗ về bình yên. Biển giữ dùm tôi những kỷ niệm lặng thầm không thể nói nên lời. Biển đêm Cửa Thuận, biển sớm Vũng Tàu, biển hoàng hôn Nagshead, biển trưa Nha Trang. Biển ngây thơ, biển nhiệt cuồng, biển trầm tư, biển bão dông, biển vỗ về, biển gào thét. Những khi lòng muộn phiền lại muốn tìm về biển để nguôi ngoai. Lúc lòng tràn đầy phấn khích lại muốn ôm biển vào lòng hồ hởi. Biển nuôi lớn bao kiếp đời nhỏ bé, bao giấc mơ cuộn tràn sóng vỗ. Biển ôm ấp trong lòng bao xác người vượt biên không nhà không tổ quốc. Biển chứng kiến những cuộc tình tan, hợp, xóa hết những muộn phiền đau khổ nát tan. Người đến người đi biển bất diệt ngàn đời không vơi cạn. Giữ giùm tôi ơi biển kỷ niệm đầu đời mãi mãi không thể quên. Hẹn ngày về lại tắm trăng trên biển...
Photo by Clark Little

Năm Tháng

Năm tháng trôi hoài năm tháng ơi!
Để buồn cô tịch đến không mời
Vi vu gió hạ trong niềm nhớ
Lãng đãng mây chiều trôi chơi vơi


Hoa phượng đỏ cho lòng bối rối
Cứ ngập ngừng mà chẳng dám trao
Gió nói gì mà tán lá xôn xao
Cứ ngập ngừng...rồi thẹn thùa giấu vội


Tình cờ bắt gặp cánh hoa xưa
Nét chữ ngày nao màu đã nhạt
Se sắt, nghẹn ngào, ôi chua chát
Hoa cũ...người xưa...chút âm thừa!
                             Trà Mi, trưa 14 tháng 3 năm 1985

Thứ Tư, 23 tháng 9, 2009

Một thoáng đông

Cuối đông tràn qua phố
Cơn lốc nào xoáy khô
Nghe điệu buồn guốc gỗ
Gõ âm vang mơ hồ

Lá khô vàng lối cũ
Vỡ vụn chiều lang thang
Bước xưa còn mơ ngủ
Dẫm nát thời hồng hoang

Mùa đông nào đi qua
Tiếng chuông nồng hương cỏ
Bao mùa đông từ tạ
Tóc em còn vương tơ?

Để đêm về có kẻ
Đếm mãi một trời sao
Còn đâu vì sao lẻ
Em hái đi phương nào?

Sài gòn 24 tháng 12 năm 1990

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2009

Huế, Vầng Trăng Xẻ Nửa

Để kỷ niệm năm năm lưu vong
Em có về tắm lại nước Hương Giang
Cho ta gởi lòng ta xuôi dòng cũ
Năm năm rồi bão cuồng hay mưa lũ
Tuyết ngập trời hồn mãi lặng lờ trôi
Ngày ta đi sông chết lặng bồi hồi
Huế trầm mặc trong lòng ta mãi mãi
Lăng tẩm buồn vẫn ngàn năm tự tại
Rong ruổi một đời trôi nổi kiếp đi hoang
Ngày tháng trôi, tình một thoáng bẽ bàng
Ta lãng tử cuối trời Tây cô lẻ
Vẫn nhủ lòng giữ tình ta với Huế
Bước thăng trầm dẫu nặng nợ đa mang
Vẫn muôn đời nhớ Huế - nửa vầng trăng

Tháng chín, 1997


Dối Lòng

Lòng đã lặng tưởng trời ngưng trở gió
Ngủ yên ngoan trăm trăn trở tơ vò
Bóng xế tà mong được chút thong dong
Nơi hoang dã thả hồn về cõi tịnh
Hay những tưởng hồn chìm vào tất bật
Cuốn quên theo cơm áo ngựa xe đời
Trong tầm thường mong dìm chết đa mang
Cơn vui điên lấy trận cười che dấu lệ
Đời vẫn thế khóc cười đâu mấy nỗi
Thế gian nào thoát khỏi nợ trần ai
Năm năm nữa em có còn rung động cũ
Ngàn năm sau mây trắng có còn bay?
Dẫu trốn chạy cũng cùng đường mỏi gối
Ta mệt nhoài đứng lại với hư vô

June 17, 1997

Sài gòn Từ Tạ

Sài gòn mắt lệ khóc người
Ngàn năm cây cỏ đất trời để tang
Ta đi lãng đãng mây ngàn
Em về ngọn cỏ bên đàng tả tơi
Ra đi luống những ngậm ngùi
Tang thương quá khứ rụng rời tương lai
Tạ từ rượu chẳng thể say
Ta đi gởi lại lắt lay tim sầu
Biệt mù cố quốc lòng đau
Sông mờ mịt khói cho sầu sử nhân

19 tháng 7 năm 1997

Tự thân

Người trách ta lục tìm trong quá khứ
Nơi xứ người lưu lạc có gì vui?
Hiện tại mệt nhoài, tương lai chừng cũng muộn
Hai vai gầy đâu gánh nỗi nhân gian
Mưa xứ người cũng rạt rào sóng soãi
Rơi ngập đường sao ướt sũng hồn ai?
Nắng xứ người cũng vàng rơi khắc khoải
Xe cộ vội vàng ai người đếm cánh điệp bay

Năm mươi năm giật mình câu thơ cũ
"Lũ chúng ta đầu thai nhầm thế kỷ
Bị quê hương ruồng bỏ, giống nòi khinh"*
Lũ chúng ta chừ quê hương ruồng bỏ
Lạc loài nơi đất khách bị người khinh
Tiền nhân ơi hay định mệnh xoay vần
Người bôn ba vì thượng đế cũng bôn ba
Thân phận người vàng rơi dăm chiếc lá
Rơi chừng nào cho tận kiếp nhân sinh?

Virginia, 3 tháng sáu, 1997
* Thơ Vũ Hoàng Chương